Bạo lực học đường: Lỗi tại ai?: Phụ huynh hiến kế

Ý Nhi (quận 8, TP HCM):

Luân phiên làm cán sự lớp

Đọc tin nữ sinh lớp 7 bị đánh vì không nghe lời lớp trưởng, tôi thấy trái ngược với hoàn cảnh của con mình: bị bạn dọa đánh vì… làm lớp phó!

Năm lớp 6, girl tôi được thầy cô giáo chủ nhiệm (GVCN) đề cập làm lớp phó kỷ luật. Khi con hỏi phản ánh, tôi phấn khích khích lệ nhận lời tuy nhiên chỉ sau một thời lượng, con âu sầu nhờ tôi đến gặp GVCN xin không làm nữa vì bị các bạn tránh xa, hăm dọa đánh.

Tôi động viên con báo việc này với GVCN để được hỗ trợ đỡ. Tôi nói ai cũng có giá trị bắt gặp các thách thức trong cuộc sống, nếu vượt qua được thì thắng lợi sẽ gõ cửa. Con gái tôi khá mạnh mẽ, định đoạt không ngừng làm lớp phó, đồng thời nghĩ ra phương án làm tốt nhiệm vụ mà không xung khắc với bạn. Cụ thể, con đưa ra quy định bạn nào nói chuyện trong giờ học, con chỉ nhắc nhở; nếu xâm phạm lần thứ 3, sẽ ghi tên và báo với GVCN. Bên cạnh đó, con biến đổi phương án thông báo hiện trạng, không nêu tên các bạn xâm phạm vào giờ sinh hoạt lớp mà gửi riêng cho GVCN.

Học sinh Trường cấp 3 Lê Thị Hồng Gấm (quận 3, TP HCM) trong giờ học ngoại khóa ở Thảo Cầm Viên Ảnh: HOÀNG TRIỀU

Học sinh Trường cấp 3 Lê Thị Hồng Gấm (quận 3, TP HCM) trong giờ học ngoại khóa ở Thảo Cầm Viên Ảnh: HOÀNG TRIỀU

Mọi chuyện cứ thế trôi qua. Đến ngày sinh nhật girl, tôi yêu cầu mời bằng hữu của con đến dự, con khăng khăng chối từ. Tôi gặng hỏi, con bật khóc: “Con không có ai là best friend cả, mấy bạn không thích con”. Con giãi bày thời lượng làm lớp phó là các tháng ngày nhận thấy cô độc nhất trong đời học trò. Tôi chợt hiểu con đã phải chịu vất vả quá lớn khi nhận nhiệm vụ lớp phó.

Đầu năm lớp 8, GVCN mới không ngừng đề cập, lần này girl không hỏi phản ánh tôi mà chối từ ngay. Tương tự, khi con trai tôi bước vào cấp 2, được GVCN đề cập vào ban cán sự lớp tuy nhiên chỉ sau thời lượng ngắn đã xin thôi vì sợ các lời hăm dọa của bạn.

Thiết nghĩ ngôi trường cho nên cơ quan cho học trò luân phiên tham dự làm cán sự lớp. Khi được trải nghiệm ở từng địa điểm đứng, học trò sẽ học được giá trị ứng xử , cơ quan, thái độ đối với đội ngủ, từ đó an ủi, đoàn kết, thương yêu nhau hơn… thì hiện trạng bạo lực học đường sẽ giảm. Bởi suy cho cùng, lớp học cũng là một phần cộng đồng thu nhỏ.

Nguyễn Thụy Kim Quyên (quận Tân Bình, TP HCM):

Nên phát huy học nhóm

Hè vừa rồi, chúng tôi phải chuyển nhà cho nên con tôi phải chuyển trường khi dự định bước vào lớp 7. Thời gian đầu, con rất buồn do các bạn không chơi cùng, không nói chuyện, không ngừng xem là người xa lạ. Ngày nào đón con về, tôi cũng thấy con đăm chiêu, âu sầu, than không hợp bạn mới. Tôi gắng gượng lắng nghe, share, gợi ý phương án ứng xử thích hợp với môi trường mới tuy nhiên xem ra kết quả cuối cùng vẫn không hài lòng.

May sao, trường con học, thầy cô phải thường giao đề tài học nhóm, cơ quan học ngoại khóa…, mỗi lần chừng 8-12 học trò/nhóm. Những lúc đó, tôi mời các bạn của con về nhà làm đề tài, có gặp sự cố gì khó, tôi cùng bàn luận; đồng thời, chăm sóc nước uống, đồ ăn nhẹ… Lúc đầu, các cháu ngần ngại tuy nhiên các lần sau, các cháu khá dễ chịu, bổng nhiên. Rồi không biết từ lúc nào, các cháu xem tôi có thể nói hội viên của lớp, chuyện gì cũng kể cho tôi nghe, học ngoại khóa ở đâu cũng kéo tôi theo. Phải dẻo dai thu xếp thời lượng để có giá trị đồng hành cùng con tuy nhiên từ đó, tôi không còn nghe tiếng girl thở dài sau mỗi buổi đi học về.

Tôi nghĩ sự tẩy chay, tránh xa đối với lứa tuổi học trò cũng cùng nghĩa với bạo hành về mặt cảm xúc. Vì vậy, nếu thầy cô biết phương án cơ quan cho học trò làm đề tài theo nhóm cùng với sự quan tâm, hỗ trợ của bố mẹ thì các buổi học nhóm sẽ hỗ trợ từng học trò có tính đội ngủ, đoàn kết, tương thân tương ái, từ đó bạo lực học đường sẽ không có địa điểm xen vào.

Mẹ xin lỗi!

Chiều nay, trên đường chở mẹ về, con trai bảo: “Xem video con nhỏ (học trò ở Trà Vinh bị bạn đánh hội đồng – PV) bị đánh y như con ngày trước. May mà con không thèm nhớ gì về ngày đó nữa…”.

Nghe con nói, mẹ giật bắn người. “Sao con chẳng bao giờ nói với ba mẹ?” – “Con nói, ba mẹ có tin đâu? Con bị tụi nó bắt nạt, đánh suốt từ cấp 2 lên cấp 3, tan học phải trốn vào thư viện hoặc trèo tường. Con nói ba mẹ chở con đi học mấy bữa cho tụi nó sợ mà ba mẹ không chịu, tưởng con lười”.

Đắng lòng! Lúc đó mẹ ở đâu? Sao mẹ lại mặc kệ con thế? Mẹ cứ nghĩ lo cho con ăn mặc, học hành; đến trường có thầy cô, bằng hữu, nào ngờ thả con vào một “đấu trường”.

Con vẫn kể đều đều: “Có bữa tụi nó đánh con sưng mặt, chỉ mong có ba mẹ đến đón. Chờ mãi chẳng thấy, đành lủi thủi về…”.

Đau lòng quá! Lúc đó mẹ ở đâu? Mẹ lo đón em, tất tả về nấu cơm, tắm giặt… Cứ nghĩ con lớn rồi Cần Biết tự thu xếp… Thấy mặt con có vết bầm, mẹ còn la mắng con ham chơi, đánh lộn… Tội cho con quá!

“Đi học mà cứ hiền hòa bị tụi nó đánh suốt. Để không bị bắt nạt, phải ngầu, phải tỏ ra chịu chơi…” – con rút kinh nghiệm.

Tim mẹ lại nhói đau. Con đi học thành người hay thành Chí Phèo đây? Một năm họp bố mẹ 2-3 lần theo một khuôn mẫu na ná nhau. Gọi điện cho cô giáo nghe các chỉ trích chung chung. Rồi sinh hoạt đoàn, họp lớp, đi trại… Cuối cùng chừng đó đó…

10 năm rồi, mẹ mới biết. Ơn trời vì con đã vượt qua để lớn lên và không gặp sự cố.

Con trai, mẹ xin lỗi!

Minh Tâm (Đà Nẵng)

Vy Thư ghi